Sunday, October 18, 2015

Phá thai đàn ông cũng phải trả giá

Năm 1987, chính phủ Đài Loan bắt đầu có những đổi mới, cho phép những hoạt động cởi mở hơn trong trường học. Trước kia, sinh hoạt của sinh viên được quản lý rất nghiêm túc. Ví dụ như sinh viên không được để tóc dài, cấm nam nữ thân mật trong sân trường, và sinh viên không được vào vũ trường.


pha thai dan ong cung phai tra gia


Sau khi được mở cửa, không còn những luật lệ nghiêm ngặt, thường thấy những đôi uyên ương chụm lại ở sân trường, và trong những ngày lễ của trường, sinh viên đi khiêu vũ với bạn bè thâu đêm. Ở một phòng khiêu vũ, tôi gặp cô gái là nhân vật chính trong câu chuyện này. Sau một thời gian hẹn hò, cô ấy có thai và đòi phá thai ngay lập tức. Vì một nguyên nhân nào đó, tôi cảm thấy việc  này không đúng và lên tiếng phản đối. Nhưng, bạn gái tôi vẫn nhất định không thay đổi ý kiến, cuối cùng tôi phải đồng ý và cùng đi với cô ấy đến bệnh viện. Trong nửa giờ đồng hồ một sinh mạng đã bị cướp mất.

Trong lúc chờ đợi, tôi cảm thấy như có nhát dao đâm vào tim, đau đớn vô cùng. Cảm giác hổ thẹn và tội lỗi vì đã cướp đi sự sống của một sinh mạng. Việc này xảy ra vào tháng 4 năm 1989. Tôi không thể tin, khi còn là một cậu sinh viên, chưa đầy hai mươi tuổi, tôi đã làm một việc thiếu suy nghĩ, mang một sự sống vào đời rồi đang tâm cướp đi quyền sống đó.

Vào đêm thứ sáu sau ngày phá thai, tôi mơ thấy một bé trai. Nó nhìn tôi hau háu, trong tay cầm một con dao. Bất ngờ, nó thọc dao vào cổ tôi, để lại một vết cắt rất sâu. Trong giấc mơ, tôi lấy tay che cổ, khi thức giấc tôi cảm thấy rất đau. Trong thâm tâm, tôi biết đó là con tôi, trở về để trả thù. Từ đêm hôm đó trở đi, tôi thường thức dậy vào khoảng bốn giờ sáng vì đau bụng và sức khỏe của tôi bắt đầu giảm sút.

Tính tình của tôi ngày càng nóng nảy, có lần suýt nữa đã ra tay đánh bạn gái tôi. Lúc đó tôi thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Cho đến khi Hòa Thượng Tuyên Hóa giúp tôi quy y, tôi mới ý thức việc phá thai là khủng khiếp như thế nào. Tôi cố gắng hết sức để sám hối, tụng kinh niệm Phật và làm nhiều việc để tích đức. Tôi chỉ mong là “đứa bé” sẽ tha thứ cho tôi.

Quả báo của tôi đã đến mười năm trước đây – tôi bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư. Bác sĩ tìm thấy một khối ung thư ác tính dài bốn phân ở cổ tôi, đúng chỗ mà đứa bé đâm nhát dao vào, trong giấc mơ. Mặc dù sau khi phẫu thuật sức khỏe của tôi đã khá hơn, nhưng tôi vẫn tiếp tục tu hành, mong có thể tích đức cho đứa trẻ, chuộc lại lỗi lầm của mình.

Vào lúc phá thai, cả hai chúng tôi đều còn rất trẻ và khờ khạo. Có lẽ, chúng tôi sẽ không lầm lỡ như thế nếu chúng tôi dược dăn dạy nhiều hơn về đạo đức, hoặc bạn gái của tôi và tôi đã hành xử đúng lễ giáo thì việc này sẽ không xảy ra.

Từ sai lầm của tôi, tôi muốn nhắc nhở tất cả mọi người nương theo những tiêu chuẩn đạo đức khi quan hệ trước hôn nhân, và đừng phạm vào những nghiệp chướng về tà dâm và sát sinh. Quan trọng hơn nữa, tôi mong được khuyến khích các người trẻ nên học để biết kiểm soát dục tình của mình, tập trung tư tưởng vào việc học hành, và tâm niệm về những lời cảnh cáo của các thầy cô và những người lớn tuổi.

Có lẽ sẽ có người nghĩ những lời cảnh giác này là chuyện nhàm, sẽ không bao giờ xảy ra với mình và không thèm để ý. Mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát. Tuy nhiên, khi đã phạm một lầm lỗi lớn, rất khó mà sửa lại được. Đừng trở thành một người như tôi, luôn mang mặc cảm tội lỗi suốt cả cuộc đời không thể hóa giải được.

Đừng nghĩ rằng phá thai là lỗi của người phụ nữ mà thôi. Người đàn ông cũng có trách nhiệm và bị trả quả báo”.

0 comments:

Post a Comment