Showing posts with label Thế giớ tâm linh. Show all posts
Showing posts with label Thế giớ tâm linh. Show all posts

Wednesday, October 21, 2015

Địa ngục từ những lời kể thực

Bác gái của tôi năm nay 94 tuổi, mấy ngày trước tôi về quê, nghe nói sức khỏe của bác rất yếu, liền cùng với các anh chị em trong nhà đi thăm hỏi bác ấy.

Bác gái gầy yếu đến nỗi chỉ còn da bọc xương, nằm co ro trên giường, lúc thì tỉnh táo, lúc thì lú lẫn. Theo lời của con trai bác thì là nửa âm, nửa dương rồi. Con trai, con gái của bác đều đã về nhà, buổi tối thay phiên nhau trông coi bác.


Dia nguc tu nhung loi ke


Con dâu của bác kể rằng: “Mấy hôm trước thân thể của bà bị dày vò rất đau đớn, thống khổ, không ngừng kêu la thảm thiết rằng: ‘Tôi sẽ trả lại mà! Tôi sẽ trả lại mà! Những gì tôi nợ đều sẽ trả lại hết’”. Con dâu hỏi bà: “Mẹ, mẹ thiếu nợ ai vậy?”. Bà nói: “Thiếu nợ nhà họ Tôn”. Con dâu lại hỏi: “Nhà họ Tôn nào vậy?”. Bà nói: “Tôn Đại Viện”. Con dâu hỏi bà: “Tôn Đại Viện là ai?”.

Bác gái đã nói ra một cái tên. Người trong nhà đến hỏi những người già cả trong làng, họ đều nói là có người này, từ thời kì Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) cải cách ruộng đất, ông ấy là địa chủ, là trưởng làng. Con gái lớn của bác gái liền nhớ lại một chuyện, xảy ra từ thời kì đó, cái thời mà ĐCSTQ làm cái gọi là “cải cách ruộng đất”, chị mới có 8 tuổi. Lúc đó người ta không tịch thu đất đai và gia tài của địa chủ, mà đem những đồ vật trong nhà địa chủ chia thành từng đống từng đống, chị nhìn thấy trong một đống có tơ lụa, bản tính của trẻ con vốn thích có quần áo mới, liền nói vói ba chị (bác trai của tôi) rằng: “Ba, lấy đống này”. Bác trai nói: “Chúng ta cần phải trồng trọt nữa, chúng ta không chọn đống này, mà hãy chọn đống kia ”. Đồ đạc trong đống kia là những thứ như yên ngựa, vốn dùng cho việc cày cấy, họ đã lấy đống đó.

Mọi người nghe xong, đều không khỏi bàng hoàng, thời kì "cải cách ruộng đất" đã qua hơn 60 năm rồi, nhưng chuyện mà bác gái nói đến và sự kiện “cải cách ruộng đất” đều trùng khớp, chuyện xảy ra và những người trải qua đều trùng khớp cả. Thật khiến người ta không lạnh mà run! Bác gái liên tục trong ba ngày, ngày ngày đau đớn không ngừng, lẩm bẩm không ngừng. Bác nói: “Ta nếu không trả, người ta sẽ không bỏ qua cho ta đâu”. Ngày hôm sau, các con trai con gái của bác đã mua rất nhiều giấy vàng mã, viết tế văn, đến miếu thành hoàng, sau khi bái tế trời đất, niệm đọc tế văn, đốt vàng mã xong, bà cụ không còn bị đau đớn hành hạ nữa, cũng không nói luyên thuyên nữa.

Một ngày nọ, bác ấy nói bác đã rơi vào cõi địa ngục rồi, trong địa ngục rất dơ bẩn, đau đớn không thể tả, những người ở trong đó chịu đủ các loại cực hình, bác từ trong địa ngục bò ra. Theo lời bác, Diêm Vương nhìn thấy bác từ nhỏ đã chịu khổ, nên mới để bác bò ra.

Chân của bác mấy ngày trước khi bước xuống giường đã bị ngã vỡ xương. Bác có kể lại rằng, lúc anh trai bác còn trẻ, kỹ thuật bắn súng rất tốt, trăm phát trăm trúng. Có một lần anh lấy trộm đồ của người ra, rồi đưa cho bác. Bác nói, khi đó hãy còn nhỏ dại, vốn không hiểu chuyện. Bây giờ người ta ở bên kia tìm đến nơi, đánh gãy chân của bác. Bên này chính là khi bác xuống giường lò bị ngã què chân.

Khi chúng tôi đến nhà bác gái, bác gái bảo chúng tôi hãy đỡ bác dậy để ngồi một chút, hai tay hợp thập, trong miệng lẩm bẩm rằng: “Niệm Phật tốt lắm thay. Đời trước tạo nghiệp, đời này hoàn trả”.

Nghe thấy đoạn trải nghiệm của bác gái, tôi rất có cảm xúc, thật đúng là thiếu nợ cái gì thì phải hoàn trả cái đấy! Năm đó ĐCSTQ làm cải cách ruộng đất, đã lôi kéo theo rất nhiều nông dân, bức hại địa chủ phân chia ruộng đất, nông dân còn cho rằng đây là chuyện tốt, thật ra chính là công khai cướp đoạt tài sản cá nhân của địa chủ. Bây giờ nhìn thấy, ĐCSTQ dẫn dắt người Trung Quốc làm những gì đây! Chính là lôi kéo người Trung Quốc đi xuống địa ngục vậy!

Những gì cướp đoạt của địa chủ năm đó đều phải trả lại, dẫu cho là nói rằng chính quyền lôi kéo bản thân làm như vậy, thì cũng phải hoàn trả.

Cậu ruột của người bạn sau khi bị lôi xuống địa ngục đã trở lại trần thế
 
Người đó có tên là Trương Thôn Vũ, năm nay đã hơn 70 tuổi rồi. Lúc ông hơn 20 tuổi đột ngột mắc bệnh nặng mà chết. Tuy nhiên, trong lúc chuẩn bị đưa linh cửu đến nơi chôn cất, trong quan tài đột nhiên có tiếng va đập. Sau khi mở quan tài ra, cậu ngồi dậy, mọi người chung quang lúc đó đều sợ đến bỏ chạy tán loạn.

Người cậu này sau đó rất thích nói chuyện, cậu nói với mọi người rằng, cậu đã đi đến âm gian một chuyến rồi trở về. Sau cậu còn bảo bụng đói sắp chết rồi, muốn được ăn cơm. Trong chốc lát đã ăn một nồi cơm, đây là lượng cơm của một bữa ăn cho cả nhà. Sau đó, cậu lau miệng, lại kể tiếp, ông nói hôm đó có một tiểu quỷ đột nhiên đến đòi mạng, đã dùng xiềng xích bắt trói cậu lại, rồi lôi cậu đi.

Cậu đã đến âm gian, gặp Diêm Vương. Diêm Vương lệnh cho thuộc hạ đem sổ sinh tử đến đối chiếu, y nói rằng có người nói, một người tên Trương Thôn Vũ dương thọ vẫn còn chưa hết, lúc này cậu nhìn thấy ông nội đang cúi gầm mặt xuống đứng ở một góc nhà, tay chân đều đeo gông cùm, nhìn có vẻ đã chịu không ít đau khổ. Cách chỗ ông nội không xa, có một người ăn mặc như một người giàu có.

Lúc này có tiếng nói rằng, “Người giàu có này và ông nội của ngươi vốn là bạn thân, vốn dĩ là dân buôn ngựa. Ông nội của ngươi đã nảy sinh lòng tham chiếm đoạt tài sản của ông ta, liền giết chết ông ta, sau đó dùng số tiền cướp đoạt mà có được mua nhà mua đất. Nhưng cảnh sung sướng không được bao lâu, ông nội của ông không lâu sau cũng đã chết. Bắt đầu từ ông nội của ngươi, đàn ông con trai mấy đời của nhà họ Trương đều hơn 20 tuổi liền đột ngột mắc bệnh nặng rồi qua đời, ngươi là đời thứ ba”.

Lúc này, cậu nghe thấy Diêm Vương nói với người giàu có kia rằng: “Món nợ mà nhà họ Trương thiếu đều đã hoàn trả hết rồi, Trương Thôn Vũ dương thọ chưa hết phải để y trở về”. Như vậy, cậu được đưa trở về. Bàn chân của cậu toàn là bọt nước, đó là bởi lúc cậu trên đường đi xuống âm gian mà bị vậy.

Người cậu này còn nói, khi tiểu quỷ đưa cậu trở về đã nói với cậu rằng, không được nói với bất cứ người nào về những gì cậu đã nhìn thấy nghe thấy ở âm gian, tương lai cậu sẽ có công năng xem bệnh rồi trở nên giàu có. Ấy vậy mà cậu lại đem những chuyện này nói ra hết. Vì vậy, một đời của cậu không có công năng xem bệnh, cuộc sống cũng không sung túc gì.

Tuesday, October 20, 2015

Bí ẩn địa cung của Tần Thủy Hoàng

Chung quanh Địa cung trong lăng mộ của Tần vương có rất nhiều lời đồn đoán về sự kì bí của nó nhưng giai thoại được nhiều người đồn đoán nhất là: Bên dưới có “âm binh” canh gác. Tần Thủy Hoàng là vị hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Hoa xây dựng lăng mộ cho chính mình. Công trình này nằm tại Hàm Dương (Thiểm Tây – Trung Quốc), được phát hiện lần đầu vào năm 1974.

Người ta đồn rằng ban đêm áp tai xuống đất ở lăng mộ còn nghe thấy tiếng người hô ngựa hý, khí thế oai hùng như ra trận.

Tần Thủy Hoàng vẫn thường xem duyệt binh, cai quản thành trì, thanh danh oai hùng như thời còn tại thế.

Đánh giá về vị hoàng đế đã có công thống nhất Trung Hoa này, nhiều người cho rằng ông là một thiên tài hiếm có, nhưng “tính tình bất ổn”.


dia cung cua tan thuy hoang


Là vị vua đầu tiên trong lịch sử Trung Hoa tự xây lăng mộ cho chính mình, địa cung bên trong ngôi mộ của vị hoàng đế vĩ đại này cho tới ngày nay vẫn là một điều bí ẩn lớn đối với hậu thế.

Địa cung lớn gấp hàng chục lần Cố cung

Khi phát hiện ra lăng mộ của Tần vương Doanh Chính, các nhà khảo cổ đã vô cùng choáng ngợp trước quy mô hoành tráng của công trình này.

So với Tử Cấm Thành với diện tích 720.000 m², thì quy mô lăng mộ của Tần Thủy Hoàng phải lớn gấp 78 lần so với Cố cung hiện tại.

Tần Thủy Hoàng bắt đầu tiến hành việc xây dựng lăng mộ cho chính mình khi mới 13 tuổi. Ngay sau khi thống nhất thiên hạ, Doanh Chính đã bắt 72 vạn công nhân xây dưng công trình này trong vòng 38 năm.

 

Lăng mộ được chia thành hai phần: công trình trên mặt đất và địa cung. Cung điện phía trên có sức chứa tới hàng vạn người, được nối trực tiếp với cung A Phòng. Tuy nhiên trải qua nhiều biến cố lịch sử, công trình này cho tới ngày nay đã không còn nguyên vẹn.

Địa cung phía dưới là nơi đặt quan tài của Tần Thủy Hoàng. Quy mô của công trình ngầm này khiến người ta không khỏi kinh ngạc.

Vì nhiều lý do và điều kiện khó khăn nên chưa thể tiến hành khai quật toàn bộ lăng mộ, nhưng theo ước tính của giới chuyên gia, địa cung của Tần vương có diện tích lên tới hơn 4000m².

Địa cung hoa lệ và lời nguyền thủy ngân

Các bậc đế vương sinh thời đều coi trọng cuộc sống ở thế giới bên kia hơn cuộc sống hiện tại ở trần thế. Quan niệm “trần sao âm vậy” cũng bắt nguồn từ đó, nên truyền thống Trung Quốc, đặc biệt là tầng lớp thượng lưu đặc biệt coi trọng việc hậu táng.

Lý do gì khiến lăng mộ của Tần Thủy Hoàng lại có quy mô hoành tráng tới vậy? Câu trả lời hợp lý nhất chính là vì Tần vương Doanh Chính muốn mang theo những vinh quang của mình sang thế giới bên kia.

Sinh thời, Tần Thủy Hoàng một tay thu phục thiên hạ, nắm giữ quyền uy cùng vinh hoa tột đỉnh, nhưng lại không thể cưỡng lại vòng tuần hoàn sinh – lão – bệnh – tử của số mệnh.

Vì luyến tiếc cuộc sống nơi trần thế, nên vị vua này đã quyết định chuẩn bị cho mình mọi thứ để tiếp tục làm bá chủ ở thế giới bên kia.

Có giai thoại kể lại: phía dưới địa cung có chứa quan tài của Tần Thủy Hoàng. Quan tài của ông làm bằng vàng khối, không được đặt cố định mà được “treo” lơ lửng trong tẩm lăng.
 
Bên trong cung điện ngầm có hàm lượng thủy ngân cao gấp 280 lần so với quy định.

 

Lý giải về hàm lượng thủy ngân cao đột biến này, các nhà khảo cổ khẳng định Tần Thủy Hoàng đã lợi dụng địa thế của lăng mộ, đưa thủy ngân vào địa cung nhờ nguồn nước của các con sông như Trường Giang, Hoàng Hà và biển lớn.

Bên trong địa lăng, quan tài được “treo” phía trên. Ngẩng đầu lên có thể dễ dàng nhìn thấy nóc cung điện được khảm bảo thạch theo hình mặt trăng, mặt trời và các vì tinh tú, trình độ vô cùng tinh xảo.

Trong “Sử ký”, Tư Mã Thiên đã từng miêu tả cách bài trí trong địa lăng của Doanh Chính: “Đem những đồ quý báu của các cung điện, của trăm quan xuống cấp đầy ở dưới.

Lại sai thợ làm máy bắn tên hễ có ai đào đến gần thì bắn ra. Sai lấy thủy ngân làm từ một trăm con sông, như Trường Giang, Hoàng Hà và biển lớn.

Các máy móc làm cho nước sông và biển chảy vào nhau. Ở trên có đủ thiên văn, ở dưới có đủ địa lý, lấy đầu cá nhân ngư để thắp đuốc, trù tính thế nào để cháy mãi mãi”.

Công trình ngầm “bất khả xâm phạm”

dia cung cua tan thuy hoang

 Lăng mộ của Tần Thủy Hoàng vốn dĩ không được thiết kế cửa ra vào. Sau khi xây dựng xong, các công nhân cùng thợ thủ công đều bị nhốt ở bên trong đến chết.

Công trình kiến trúc được coi là “bất khả xâm phạm” với tường thành cao 10 thước ( gần 30 mét), dày hơn 4m. Ngay cả rãnh thoát nước ngầm cũng được đào sâu tới 17m so với mặt đất.

Phía trên địa cung còn đắp hơn 8m đất thổ hoàng. Bốn bề xung quanh bố trí nhiều bẫy cung, nỏ. Chỉ cần tiếp cận tường thành trong phạm vi 3 đến 4 thước, ngay lập tức hệ thống cung sẽ tự động bắn tên. Vì vậy địa cung của Tần Thủy Hoàng cho tới ngày nay vẫn là “nội bất xuất, ngọai bất nhập”.

Ly kỳ địa cung tới giờ vẫn chưa thể khai quật

Cho tới ngày nay, địa cung trong lăng mộ Tần Thủy Hoàng vẫn chưa được khai quật hoàn toàn vì nhiều lý do.

Muốn phá vỡ được lớp đất thổ hoàng dày 8m, các nhà khảo cổ phải dùng tới công nghệ kỹ thuật tiên tiến nhất, chi phí cực kì tốn kém. Nếu sử dụng các phương pháp thủ công thì không biết tới bao giờ mới “quét” hết hàng mét đất này. Đó là chưa kể rủi ro khi hàng tấn thổ hoàng trên có thể dễ dàng chôn vùi công trình địa cung phía dưới.

Ngay cả khi dọn được hàng tấn đất phía trên này, các nhà khảo cổ vẫn phải đối mặt với nồng độ thủy ngân trong tẩm cung cao gấp 280 lần so với bình thường.

Thậm chí nếu việc khai quật diễn ra thuận lợi, thì công tác bảo vệ cho các hiện vật và công trình có niên đại lên tới hơn 2000 năm vẫn là cả một quá trình vô cùng khó khăn và phức tạp.

Chính vì các lý do này, mà tới ngày nay các nhà khảo cổ Trung Quốc vẫn chưa tiến hành khai quật toàn bộ khu vực địa cung trong lăng mộ Tần Thủy Hoàng.

Giới chuyên gia cho rằng, địa cung này nên được bảo tồn một cách nguyên vẹn nhất.

Đây chính là một hình thức bảo tồn truyền thống văn hóa, cũng là lưu lại một bí ẩn để hậu thế vẫn có thể tiếp tục thỏa sức tưởng tượng về công trình kiến trúc này.

Tuesday, October 13, 2015

5 nguyên tắc cẳn bạn từ đao Bụt dăn cách làm cha mẹ

Dưới đây là năm điều cơ bản lấy cảm hứng từ đạo Bụt có thể có ích cho bạn trong quá trình nuôi dạy con cái: Khi mà đạo Bụt đang trong đà phát triển rộng rãi ở nhiều nước phương Tây thì ít nhiều những giáo lý đã và đang được đưa vào thảo luận xoay quanh vấn đề Làm Cách Nào Để Trở Thành Một Bậc Cha Mẹ Tốt Hơn. Những khái niệm về Thiền, Từ Bi, và Chánh Niệm dễ dàng đi vào trong tiềm thức của mỗi người ; nhưng những khái niệm này thực sự có ý nghĩa gì trong tiến trình thực hành ?

5 dieu dan cua But danh cho bac lam cha me


Là tác giả của cuốn sách với tựa đề ‘Brave Parenting’ Bậc Cha Mẹ Dũng Cảm, lấy cảm hứng từ đạo Bụt về vấn đề làm cha mẹ, tôi vô cùng hứng thú trong việc kết hợp những triết lí uyên thâm của đạo Bụt với việc làm cha mẹ trong cuộc sống thường ngày. Một trong những nguyên tắc từ phương pháp của tôi là kích thích sự trưởng thành cảm xúc và khả năng tự lập lực cánh sinh của trẻ. Trong khi đó, những ngày làm nghĩa vụ của một bậc cha mẹ cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Tôi khẳng định rằng điều đó không có nghĩa là phải yên tịnh và tĩnh tâm mọi lúc. Điều đó là việc chuyển hóa mối quan hệ đơn thuần của chúng ta với con cái thành sự có mặt thật sự với con. Điều đó là việc trải nghiệm tất cả những cung bậc cảm xúc mà không phản ứng.

Dưới đây là năm nguyên tắc căn bản lấy cảm hứng từ đạo Bụt có thể giúp ích cho bạn trong hành trình nuôi dạy con cái:

1. Nhận thấy rằng tâm định tĩnh là tâm vững vàng

Theo đạo Bụt, cuộc sống là một dòng chảy liên tục . Chính vì thế sự ổn định không có từ ngoại cảnh mà là từ cách chúng ta tiếp xúc với nó như thế nào: chúng ta có thể gieo trồng hạt giống của tâm định tĩnh.

Hầu hết chúng ta có những trạng thái tinh thần khởi lên và diệt đi trong những hoạt động hàng ngày; chúng ta tiếp xúc chúng với thái độ xấu hoặc tốt. Chẳng hạn, một cái ôm và một nụ cười từ con gái ta là tốt; trong khi bị kẹt xe và trễ giờ cho một cuộc họp là xấu. Đạo Bụt khuyên bạn nên xem tất cả những sự việc ấy với tâm xả. Vạn vật là như thế ; và chính bạn sẽ có một sự cảm nhận sâu sắc cái sức mạnh nằm trong việc chấp nhận điều đó. Bạn có thể dạy cho con mình bằng tấm gương của chính bạn. Một sự thiền tập như thế là một cách hoàn hảo để nuôi dưỡng hạt giống của tâm định tĩnh.

2. Mỉm cười với vô thường

Trong văn hóa của chúng ta, phần lớn đều lo ngại bởi ý niệm vạn vật đổi thay liên tục. Chúng ta thích lề thói, tập quán, sự vĩnh cữu. Nhưng trí tuệ vĩ đại của Bụt dạy rằng: vạn vật đều vận động liên tục và xa hơn, tất cả là vô thường.

Chúng ta không ai muốn bị bệnh tật, nhưng cái chết là một phần của sự sống. Có sinh thì có diệt; đó đơn giản là một điều tự nhiên của kiếp người mà thôi! Chúng ta có thể dạy cho con cái điều này không làm cho chúng sợ mà là chỉ cho chúng hiểu một hành trình của kiếp sống: hoa có ngày sẽ tàn, quả bí ngô sẽ có ngày hư hoại, hoặc những chiếc lá sẽ rơi rụng vào mùa thu.

Trong đời sống thường nhật , chúng ta có thể học cách chấp nhận hơn là lo sợ, đó là sự chuyển hóa to lớn. Chúng ta có thể dạy con cái rằng thay đổi là tự nhiên; và cách tốt nhất để hiểu được lẽ Vô thường là thái độ biết ơn cho mỗi ngày đang sống, bởi vì mỗi ngày là khác biệt và là duy nhất.

3. Nói ‘ổn thôi!’ với điều đang lo lắng

Những người con Bụt biết rằng, bởi vì tính vô thường mà nỗi lo lắng tiềm ẩn luôn luôn tồn tại. Nỗi lo là một dấu hiệu cho biết có cái gì đó ‘không ổn’; nó là một trải nghiệm của tình trạng sống trong thế giới vô thường.Vì vậy, đây không là cái mà chúng ta có thể tự ‘ sửa chữa ’ trong con người mình, cũng như trong con cái chúng ta. Nỗi lo là một cảm xúc bình thường mà mỗi con người cảm nhận được. Sự chịu đựng ấy sẽ nhanh chóng tiêu tan khi ta có thể nhận biết và chấp nhận nó.

4. Dành sự quan tâm nhẹ nhàng đến các dạng cảm xúc của trẻ, 

Đạo Bụt khuyến khích chúng ta dành sự quan tâm đến những thăng trầm của cuộc sống và nhận biết được chúng ta đang trải qua những gì. Vì lí do đó, những dạng cảm xúc là không xấu, không tốt. Người con Bụt nhận biết đúng những dạng cảm xúc ấy để có thể hiểu được: chúng là những ‘người’ báo cho ta biết tình trạng hiện nay của ta ra sao.

Hiểu được tính sinh khởi và hoại diệt của các sắc thái cảm xúc, chúng ta có thể dạy con cái của mình đối diện với những cảm xúc của chúng theo cách tự nhiên nhất. Đó là an trú trong hiện tại và trải nghiệm những dạng cảm xúc ấy cho tới khi chúng biến đi. Những bậc cha mẹ không cần thiết phải xen vào quá trình này để sửa chữa hay chuyển hóa những cảm nhận của con em.

5. Tin rằng con của bạn đủ khả năng tự lập

Trong đời sống hàng ngày, lẽ dĩ nhiên luôn có cả sự mất mát và thất vọng. Nhiều bậc cha mẹ ngày nay yêu thương và bao bọc con em khỏi những mặt trái của xã hội và đây là một bản năng tất yếu. Tuy nhiên, tôi sẽ thách thức các bậc phụ huynh để cho con cái mình tự giải quyết các vấn đề mà chúng mắc phải.

Các vấn đề mà trẻ thường mắc phải đó là sự thất vọng bình thường trong sinh hoạt thường ngày, bị làm khó bởi bài tập về nhà, những cãi cọ với anh chị em, bạn bè, những nội quy, công việc, v.v…. Khi con em được cho phép đấu tranh, chúng có xu hướng bắt đầu giải quyết vấn đề và xây dựng nên sự tự lực cho chính mình trước những khó khăn và thuận lợi của cuộc sống mà không cần hoặc không muốn được giúp đỡ bởi bố mẹ mình.

Vị Đại sư Phật giáo Tịch Thiên (Shanti Deva, TK VIII, CN) có một lời dạy tuyệt vời rằng: ‘Khi bạn đi trên mặt đất đôi chân bạn có thể bị đứt. Bạn có thể trải xuống một miếng da trên đường đi, hoặc bạn có thể bọc miếng da ấy lại quanh chân mình và làm thành một đôi giày.’

Là cha mẹ, chúng ta đang lót những miếng da để bảo vệ cho con cái mình, hơn là dạy chúng biết cách tự làm đôi giày để cho chúng biết cách xoay sở với những trở ngại và phát huy tính tự lực cánh sinh của chính mình.